Em mệt rồi, em buông tay anh nhé…

Mình buông tay nhau anh nhé. Buông tay thôi, vì hình như tình yêu nay đã cạn kiệt lắm rồi. Em không còn đủ sức níu giữ anh, níu giữ tình yêu trong chính em. Anh cũng không đủ vững chãi để mang lại cho em sự tin tưởng và ấm áp.

Buông tay em ra, để em không còn đau khổ vì lòng tự trọng bị chà đạp phũ phàng. Không còn những đêm dài trằn trọc nghĩ xem anh đang ở đâu, đang làm gì, có nhớ đến em không nhỉ? Không còn nhìn thấy những vật kỉ niệm tình yêu mà nước mắt lăn dài trên gò má. Níu kéo nhau làm chi?

 

Buông tay em ra, để anh tiếp tục đi trên con đường anh đã chọn. Con đường mà từ lâu lắm rồi không có bóng dáng em. Anh buông tay đi, để không phải vướng bận, không suy nghĩ. Em cũng đã suy nghĩ rất lâu rồi. Tình yêu đã chết, không thể nào lấy lại. Mà anh có lẽ đã không còn yêu em nữa. Em có cố gắng mấy, kết quả cũng không khác hôm nay.Buông tay em ra…

Để cả hai chúng mình cùng thanh thản hơn đối mặt với cuộc sống hàng ngày. Những khổ đau vì yêu, cả em và anh đều đã nếm trải đủ rồi.Buông tay em ra, để cả hai cùng thấy thanh thản hơn sau những dằn vặt, những nghi ngờ. Em không còn đủ bao dung để tiếp tục tha thứ cho anh thêm một lần nào nữa. Em không còn đủ tự tin để có thể yêu anh nữa. Buông tay em ra, để anh có thể đường hoàng là chính anh. Để anh có cơ hội yêu chân thành thêm một lần nữa. Buông tay em ra, để em cũng có thể lựa chọn lại bước đường đi của chính mình. Em có thể lựa chọn cho em một bầu trời mới. Em có thể lựa chọn một người đàn ông xứngđáng với tình yêu em dành cho anh ấy. Em có thể không dằn vặt chính mình vì đôi lúc muốn buông xuôi.

 

Buông tay em ra, để em không còn đau khổ vì lòng tự trọng bị chà đạp phũ phàng. Không còn những đêm dài trằn trọc nghĩ xem anh đang ở đâu, đang làm gì, có nhớ đến em không nhỉ? Không còn nhìn thấy những vật kỉ niệm tình yêu mà nước mắt lăn dài trên gò má. Níu kéo nhau làm chi?

Rồi mình cũng xa nhau 1 thời gian, 1 khoảng thời gian quá dài cho nỗi nhớ và quá ngắn để có thể quên đi mọi thứ. Chắc có lẽ yêu thương của mình không vượt qua được tính tự ái, cái tôi quá lớn, để rồi mình sẵn sàng từ bỏ tất cả những gì đã cố công xây dựng hay có lẽ vì lần đầu tiên em trao yêu thương cho 1 ai đó nên em rất sợ bỗng một ngày mọi thứ đều tan biến tựa như 1 cơn gió thoảng qua. Nếu thực sự đã làm anh cảm thấy mệt mỏi chán nản thì em xin lỗi đó cũng chỉ bởi vì em chỉ muốn được yêu thương bình thường như những người khác, muốn được anh quan tâm chở che, muốn cùng anh kiếm tìm hạnh phúc giữa cuộc sống ngổn ngang này.

 

Em mệt rồi, em buông tay anh nhé...

 

Bắt đầu từ khi nào mà chúng mình không còn tin vào tình yêu dành cho nhau nữa anh nhỉ? Vì anh có quá nhiều thứ để làm, để quan tâm khác nên bỏ quên mất tình yêu. Vì những giận hờn nghi ngờ nơi con tim em, hay vì ta có quá nhiều mối quan hệ để không kịp nhận ra đâu mới là người mà mình thật sự cần. Mãi miết đuổi theo mọi thứ mà quên mất chính tình yêu của chúng mình đã dừng lại từ rất lâu.

Anh và em đều cố gắng trở thành người xa lạ với nhau, không chen vào cuộc sống riêng của nhau nữa. Bởi mình từng làm đau nhau nên không trở thành bạn của nhau, nhưng cũng chẳng thể nào làm kẻ thù được vì mình từng yêu nhau, nên chỉ có thể là người xa lạ. Có phải quá nhẹ nhàng để kết thúc mọi thứ không anh? Em vẫn lòng mình lo lắng quan tâm buồn vui bất chợt khi nghe ai đó vô tình nhắc đến tên anh – một người xa lạ.

 

Em mệt rồi, em buông tay anh nhé...

 

Buông tay em ra, có níu giữ nhau thêm cũng chỉ là thêm một đoạn đường mệt mỏi. Chúng mình đã không thể bước cùng nhau trên một con đường, bởi luôn có kẻ trước, người sau. Anh đừng vì yêu người con gái khác nhưng thấy có lỗi với em. Bởi tình yêu không thể nào gượng ép.Tự nhiên em thấy nhớ những ngày được bình yên trong tình yêu của anh – với người mà em thực sự yêu thương dẫu tình yêu đó thật mong manh. Chỉ vài dòng tin nhắn hỏi thăm, một câu nói buâng quơ đủ cho những chờ đợi giận hờn tan biến. Giữa một ngày dài mệt mỏi với công việc, học hành bỗng mỉm cười khi điện thoại hiện lên tin nhắn của 1 cái tên quên thuộc.

Em biết bây giờ em vẫn còn yêu anh… Yêu nhiều lắm anh à…Nhưng em không muốn dối lòng, rằng dù anh quay lại, em vẫn không thể tiếp tục bên anh. Trái tim em không đủ mạnh, bao dung của em không đủ lớn. Rồi chúng mình sẽ lại tiếp tục dằn vặt nhau vì những lỗi lầm quá khứ của cả hai.

Buông tay em ra, dù em biết, em sẽ khóc rất nhiều cho quyết định này. Có thể ngay sau đó, em hối hận. Nhưng thà một lần đau, còn hơn cứ để cho mưng mủ. Cuối cùng, vết thương đó cũng phải cắt bỏ thôi.

Buông tay em ra, để sau này chúng mình vẫn có thể nhìn mặt nhau. Để chúng mình có thể tiếp tục là bạn bè, chứ không phải ghét nhau cay đắng. Buông tay em ra, bởi chia tay sẽ tốt cho cả hai. Tiếp tục bên nhau, sẽ khiến cả em, anh cùng đi vào bất hạnh. Em không muốn tranh giành anh cùng một người đàn bà khác. Đành rằng, người ra đi đáng lẽ là cô ấy, nhưng trái tim luôn có lí lẽ riêng…

Mình buông tay nhau, anh nhé!

Theo Khotruyenhay

Comments are closed.

Scroll To Top